Một chiều Đạt Lý em qua,
Vẵng đưa giọng Huế ,quê xa hiện về .
Hồn dâng thấm mát vị quê .
vị quê dẫn lối tìm về vườn xưa,
vườn xưa lướt thướt chiều mưa,
Lâm râm vài hạt đong đưa trong lòng .
Đợi anh mềm cả hạt trong,
Mong anh nặng cả nỗi lòng lạnh tanh !
Mà sao anh nỡ lại đành ?
Quên em gái nhỏ, phong phanh ngóng chờ ?
Mang về nỗi nhớ bâng quơ ,
Tình đầu thấm thía bến bờ... nhiêu khê !
Bây giờ em đã xa quê ,
Anh còn mù mịt sơn khê nhạt nhòa .
Mưa nơi này , nhớ người xa .
Nhớ ai hờ hững, đi qua phận mình,
Nhớ bụi chuối, đứng lặng thinh .
Lắng nghe câu chuyện tâm tình đôi ta .
Bây giờ, đôi ngã chia xa,
Gói bao ký ức gởi vào ngày xưa !
Gói luôn kỷ niệm chiều mưa ,
Gửi vào dĩ vãng, ngày chưa có chồng .
Lở mang thân phận má hồng,
Nhân duyên bèo bọt đèo bồng được chăng ???
Để đêm rằm, lại nhớ Trăng ,
Với sân đình vắng dung dăng hẹn hò !
Nhớ lời tâm sự nhỏ to,
thêm vị ngọt, nụ hôn trao đầu đời !
Nhớ Quê, nhớ Huế, Anh ơi !
Vị quê mằn mặn, nghe vời vợi xa !!!
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét