Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

Thơ MưaTháng Bảy ...

Mây về đâu mà chân trời đứng đợi ?
Để gió buồn, rong ruỗi khắp nơi !
Giòng sông kia vắng bóng hình thương nhớ ,
Nằm co mình ôm ngọn sóng li ti …



Mãi lang thang cuối trời phiêu lãng .
Chán phiêu bồng ,mây tạm dừng chân .
Về góc phố, mây đổi màu xám xịt ,
Nặng nỗi buồn, nên mây kéo trời nghiêng…

Từng hạt ướt rơi dầm xuống tóc ,
Là nước mắt của mây hay trời bật khóc ?
Làm mờ phai tiếng guốc mềm chân sáo…
Cuốn phăng đi bao hoài niệm trường xưa !

Mưa ướt nhem màu hồng của nắng,
Tuôn xối nỗi buồn cho phượng lìa cành,
Nhòe nhẹt ướt tiếng ve sầu của Hạ
Thấm hồn anh cuối phố buồn tênh!

Mưa tháng bảy, mưa rồi lại tạnh...
Tóc ướt , rồi tóc sẽ …lại khô !
Tuổi mười tám em qua …không trở lại,
Nên ngẫn ngơ buồn nhìn mây cuối trời xa




Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét