|
|
Quê tôi ruộng ít, người đông .
Dăm năm trời khiến bão giông tơi bời .
Chiều Thu mẹ trẻ à ơi …
Trai tơ bấm ruột rối bời lặng nghe !
Heo may về, cong ngọn tre,
Cát bay mù bụi trưa hè gió Nam,
Sương thu vương vấn khói lam,
Gió Đông nhuộm sạm người làm đồng sâu .
Sông sâu vắng bóng nhịp cầu
Đò giang cách trở đành sầu nhớ mong
Thương em bên ấy má hồng
Muốn thăm em, phải sang sông lụy đò !
Đêm trăng đưa vọng câu hò
Đáp lời hò hẹn đẹp cho chuyện tình .
Trăng soi bóng nước lung linh ,
Vẽ thêm hai bóng chúng mình cong cong .
Đường quê xanh mát lượn vòng,
Tuổi thơ bắt bướm, thảy vòng giữa trưa .
Mái trường nuôi kỷ niệm xưa ,
Bên nhau từ thuở mình chưa biết gì,
Đến khi phượng nở chia ly
Hình như chưa dám nói gì với nhau .
Thời gian cửa sổ vó câu ,
Tuổi thơ giã biệt , tình đầu vướng mang .
Bao năm cách biệt xa làng ,
Nhớ quê dằn vặt tâm can rối bời …
Giờ đây chuyển hóa thành lời
Gởi về quê cũ cho vơi nỗi niềm !
| |
|
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét