Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013
Có những chiều một mình qua phố vắng,
Đìu hiu buồn con phố nhỏ thân quen.
Nắng cuối thu rớt nhẹ vàng cành lá,
Vàng cả lối về, vàng áo em qua !
Nắng chiều hỡi ! Đưa ta về chốn cũ...
Nơi có lối mòn và những vấn vương ,
Nhớ nhớ lắm, những buổi trưa,buổi sáng
Ai đứng chờ ai, sánh bước đến trường !
Có những lối mòn cát nóng hè trưa
Nung nóng chân trần tảo tần của mẹ :
Oằn nặng đôi vai cả gánh nhọc nhằn...
Khuya sớm thay chồng nuôi lớn đàn con !
Còn chăng ? Lối mòn dẫn vào xóm Rẫy,
Mang dấu chân em mỗi tối học đêm...
Ánh trăng nghiêng, soi đường hai chiếc bóng,
Em khẽ thẹn thùng khi vai chạm bờ vai .
Con đò nhỏ còn ngóng bước chân ai ?
Niềm nhớ thương chất đầy khoang nằm đợi ?
Hòa sóng nước còn tiếng hò man mác ?
Hay cô lái đò, giờ đã sang ngang ?
Đời là gió, ta chỉ là chiếc lá…
Theo giòng đời bay muôn hướng, ngàn phương .
Rồi cũng có lúc ,trời yên gió lặng
Rơi xuống lối mòn về lại với đất quê !
Ta vẫn thường lang thang trên lối mòn phố nhỏ,
Mặc cho ai lạnh như đông, vô tình như gió ...
Ta vẫn làm dấu đường, bằng lá thu vàng đỏ :
Để nhớ đường về mà tìm lại ... một bờ vai !
Đăng ký:
Đăng Nhận xét
(
Atom
)
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét