Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013

Huế của tôi...


HUẾ CỦA TÔI ...


Huế vào mùa những chiều mưa rã rích,
Lá vàng rơi như nước mắt em yêu
Tôi đứng lặng con đường ngập ngụa gió
Có ai về Thượng tứ dáng cô liêu .

Huế của tôi màn mưa phủ mái liều
Rơm, củi ướt, bếp không thèm bén lữa
Nhà đầy khói làm cay xè mắt mạ
Bữa cơm chiều nước mắt mạ thay canh .

Một thoáng nhớ về chiều thu trong lành
Một dạo chờ em Đồng Khánh thơ ngây
Mái tóc dài xanh mây trời tháng hạ
Nắng cũng bồi hồi xô bóng em nghiêng .

Mưa vẫn rơi trên mấy nhịp Trường Tiền
Trầm tư buồn lăng tẩm phủ rêu phong
Gần một kiếp đời lãng du phiêu bạt
Tôi lại về tìm trong Huế của tôi .



HOÀI THU …
Ánh chiều tà mộng du về cuối núi
Mây dịu dàng hôn mảnh trăng non .
Chim mõi cánh , rũ nhau đi ngủ
Làn sương mềm len lỏi vào da !

Trời vẫn xanh, biếc xanh màu mực
Thu đi chưa sao gió vẫn nhẹ nhàng
Đường xưa đưa đón ánh trăng lẻ…
Đếm tháng ngày xào xạc lá bay

Bàn tay em trong tay anh ngây dại
Hơi ấm nồng mất ngủ suốt nhiều đêm
Hương sữa thoảng xa xôi nghe thơm lắm
Đêm nay buồn sương lạnh nhắc xa xăm

Đêm lặng tàn , ngày cũng sẽ qua
Tình hư vô hương sữa nhạt nhoà .
Bàn tay xưa vụng về vuột mất
Để bây giờ tiếc nuối hương thu ...

THƠ...

MƯA THÁNG SÁU ...

Chưa có heo may nhưng nắng vàng rất nhẹ .
Phượng đã lìa cành, em đã chia xa .
Sân trường vắng em , mình ta đứng lặng .
Để tháng sáu buồn rơi rớt… giọt mưa .

Mưa vẫn rơi, trời mưa tháng sáu .
Ngăn cách chúng mình phải lạc mất nhau .
Chiếc hôn thuở ấy…thời thơ dại
Mình đã trao nhau chút tình nồng .

Nơi ấy em có nhìn mưa tháng sáu ,
Giọt giọt buồn rơi đọng khóe mắt em ?
Từng chiều mưa nặng sầu thêm nỗi nhớ .
Thì hãy quay về cho tháng sáu... ngừng mưa !














Slide hình ảnh thể thao hằng ngày !


Thơ...Mùa thu thăm trường cũ .

Mùa thu anh về thăm trường năm xưa .
Về trên lối cũ lá vẫn rơi đầy .
Còn thấy nơi đây dấu chân kỷ niệm 
Của thời đôi lứa thoáng hương yêu thầm .


Mùa thu anh về thăm trường năm xưa .
Cánh phượng đong đưa ru hạt sương mềm .
Sân trường vẫn trắng ngây thơ tà áo .
Nón lá nghiêng nghiêng dáng em hiền hiền .

Mùa thu anh về thăm trường năm xưa .

Nõi niềm bâng khuâng giăng kín tâm hồn .
Lọn tóc ai vương đôi môi chúm chím .
Lại nhớ em xưa với nụ cười xinh …


Mùa thu anh về thăm trường năm xưa .
Kỷ niệm ùa về theo gió heo may .
Gốc phượng năm xưa hằn tên hai đứa .
Tình cũ người xưa anh biết đâu tìm ?

Em có bao giờ đi lại đường xưa ?

Nhặt lá vàng rơi mỗi độ thu về.
Gom những vần thơ ngày xưa dang dở 
Gởi gió theo về cuối nẻo tương tư !

Một số món ăn kiêng kỵ nhau ( SƯU TẦM )

Để bữa ăn gia đình vừa ngon vừa đảm bảo sức khỏe thì việc lựa chọn thực phẩm là điều không thể coi nhẹ. Một số thực phẩm kỵ nhau mà nhiều người trong chúng ta không để ý đến.Trong quá trình hấp thu và chuyển hóa, giữa các thành phần của thức ăn luôn có những tương tác rất phức tạp. Chúng có thể "hợp đồng tác chiến" (chẳng hạn vitamin A giúp tăng cường sự tổng hợp các chất đạm, vitamin C xúc tiến quá trình hấp thụ sắt) kiềm chế lẫn nhau (chất này cản trở sự hấp thu và chuyển hóa chất kia). Hậu quả của sự phối hợp không hợp lý các thức ăn sẽ trở thành gánh nặng đối với cơ thể. Khi gánh nặng đó vượt quá khả năng tự điều chỉnh, cơ thể sẽ bị trúng độc .

Cụ thể như sau :

   Khi uống nhân sâm, nên kiêng ăn tất cả các loại củ cải (đỏ, trắng, xanh...) và hải sản đều là cấm kỵ sau khi bạn uống nhân sâm.
   Theo y học cổ truyền, củ cải và đồ biển đại hạ khí, còn nhân sâm đại bổ khí, hai thứ triệt tiêu lẫn nhau, gây hại cho người sử dụng. Dù là sắc hay hấp cách thủy, bạn cũng không được dùng đồ kim loại để nấu nhân sâm. Sau khi dùng loại dược liệu này, bạn không được uống trà, vì trà sẽ làm giảm tác dụng của nhân sâm.

    Không nên xào nấu gan động vật với các thứ rau quả có nhiều vitamin C, cũng không nên dùng các loại rau quả này sau khi ăn món gan động vật: Lý do là trong gan động vật, hàm lượng đồng, sắt và một số nguyên tố kim loại khác khá cao. Các ion kim loại rất dễ làm cho vitamin C bị ôxy hóa và mất hết công hiệu. Ví dụ như: Giá đậu và gan lợn: Các nhà khoa học phân tích 100g gan lợn thấy có 2,5mg đồng và trong giá đậu có nhiều vitamin C. Nếu ta xào lẫn hoặc ăn gan lợn với giá đậu cùng một lúc hoặc trong thời gian gần nhau sẽ làm vitamin C bị oxy hoá. Kết quả giá đậu thành chất bã sẽ không còn chất bổ.

   Không ăn dưa chuột với những món có nhiều vitamin C: vì dưa chuột chứa một loại men phân giải vitamin C. Ví dụ: Dưa chuột kỵ cà chua.

   Các loại động vật có vỏ sống trong nước + chất vitamin C:Các loại động vật có vỏ: như tôm nước ngọt có nhiều hợp chất asen hóa trị 5 sau khi ăn nếu uống vitamin C hay ăn những thức ăn có chứa vitamin C như ớt, cà chua, mướp đắng, cam quýt, chanh... sẽ làm cho a sen hóa trị 5 biến thành a sen hóa trị 3, túc là chất thạch tín có độc bảng A có thể chết. Vì vậy đã uống vitamin C và ăn các thứ có vitamin C thì tuyệt đối không được ăn các loại động vật có vỏ sống trong nước.   
   
   Sữa đậu nành và trứng gà: Sữa này có men protidaza kiềm chế các protein trong trứng gà, cản trở tiêu hóa, gây khó tiêu, đầy bụng.

   Sữa bò và nước hoa quả: Nước hoa quả có tính axít, làm biến đổi tính chất của sữa bò gây khó tiêu.

   Củ cải trắng và các loại lê, táo, nho: Ceton đồng có trong những loại trái cây này phản ứng với axit cianogen lưu huỳnh trong củ cải, khiến người ăn bị suy tuyến giáp trạng và bướu cổ.

   Thịt dê kỵ giấm: Giấm chứa nhiều acid acetic, thịt dê chứa nhiều hoạt chất sinh học và đạm, hai thứ ăn chung acid acetic sẽ phá hủy thành phần dinh dưỡng của thịt dê.

   Thịt dê, thịt chó và nước chè: Thịt chó và thịt dê rất giàu protein. Nếu vừa ăn thịt chó hoặc thịt dê mà lại uống nước chè ngay thì chất acid tanic có trong nước chè sẽ kết hợp thành protein trong thịt chó hoặc thịt dê tạo thành chất tannalbin làm se niêm mạc ruột, giảm nhu động ruột dễ dẫn đến táo bón, nguy cơ gây ra ung thư.

   Rau dền và quả lê vốn kỵ nhau: Nếu ăn cùng sẽ dễ bị nôn. Ngoài ra, bạn cũng không nên tráng miệng bằng quả lê sau bữa ăn có thịt ngỗng, vì hai món này khi kết hợp dễ gây sốt.

   Hồng với cua. Loại quả này cũng không nên ăn cùng khoai lang:[/COLOR] [COLOR=MistyRose]Tinh bột trong khoai lang kích thích dạ dày tiết ra axít, tác dụng với chất chát tanin trong quả hồng, gây viêm loét và chảy máu dạ dày.

   Thịt chó không nên ăn với tỏi: Vì sẽ gây khó tiêu .

    Sữa đậu nành và đường đen  Đường đen có chất axít Osalic và axít malic, nếu dùng đường đen sẽ gây ra tác dụng axít sinh ra chất "lắng biến tính", chất bổ sẽ bị giảm đi. Trẻ sơ sinh sẽ bị đầy bụng hoặc mất đi chức năng tiêu hóa. Vậy nên ta phải dùng đường trắng.
    Tỏi + trứng vịt:  nếu tráng trứng vịt với tỏi rất độc. 

    Cá chép kỵ thịt cầy:  Cá chép chứa nhiều hoạt chất sinh học, thịt cầy cũng với thành phần dinh dưỡng phong phú, hai thứ ăn chung xảy ra phản ứng hóa học phức tạp, sản sinh ra chất có hại cho cơ thể. 

    Bí rợ kỵ cải thìa: Bí rợ chứa enzym phân giải vitamin C, khi ăn chung với cải thìa sẽ làm giá trị dinh dưỡng của cải thìa.

    Muối tiêu và khoai môn (nếu ăn cùng dễ làm ruột đau thắt).
 
   Chuối hột thì kỵ mật mía, đường (ăn cùng lúc bị chướng bụng) .

    Dưa hấu và thịt dê (ăn cùng dễ trúng độc).


   Các loại quả có tính axit tanic như ổi, hồng, nho nếu ăn cùng hải sản : sẽ khó tiêu hóa, gây đau bụng, buồn nôn.[


   Cà chua kỵ khoai lang, khoai tây: Cà chua chứa nhiều chất toan, cùng với khoai lang trong dạ dày sẽ hình thành chất khó tiêu, rất dễ dẫn đến đau bụng; tiêu chảy và rối loạn tiêu hóa.

   Cà chua kỵ rượu:  Cà chua chứa acid tannic, có thể hình thành chất khó tiêu trong dạ dày, gây tắc nghẽn đường ruột. 


   Mật o­ng kỵ đậu hũ: Chị Ngà ở Đồng Tháp mua tào phớ cho mẹ chồng ăn. Do hết đường cát nên chị lấy mật ong pha vào tào phớ. Sau khi ăn vài giờ, mẹ chồng chị than mệt, khó thở, một hồi sau thì hôn mê. Bà cụ tử vong trên đường đến bệnh viện .Đến nay, chị Ngà không biết bà cụ mất vì bị bệnh tim mạch sẵn có hay vì hai món ăn kỵ nhau. Nhưng theo lương y Trần Khiết, giảng viên Đại học Y Dược TP HCM, nhiều khả năng là do thức ăn. Trong tào phớ thường có thạch cao và trong mật ong thì có đường. Hai thành phần này gặp nhau sẽ tạo hiện tượng vón cục, đông cứng trong dạ dày, làm người ăn khó thở, hụt hơi rồi hôn mê. Đặc biệt, nếu nạn nhân có bệnh tim mạch thì càng tử vong nhanh hơn.


   Đậu hũ (tào phớ) kỵ hành:  Đậu hủ chứa nhiều calci, hành chứa acid oxalic, hai thứ ăn chung sẽ tạo kết tủa oxalac calci, không dễ tiêu hóa hấp thu, có hại cho cơ thể.

   Đào lông kỵ thịt ba ba: Thịt ba ba chứa nhiều đạm, đào lông chứa nhiều acid malic, acid này sẽ làm cho đạm bị biến chất, làm giảm giá trị dinh dưỡng, cho nên, thịt ba ba không thích hợp ăn chung với đào.

    Tiêu muối kỵ chè - cháo: Lương thực ngũ cốc đều chứa nhiều vitamin nhóm B; chất khoáng và xơ, các chất dinh dưỡng này rất dễ phân giải trong môi trường kiềm, tạo ra lãng phí dinh dưỡng, khi dùng ngũ cốc nấu cháo thì không nên bỏ tiêu muối (người ta nấu chè, cháo hay bỏ vào tiêu muối cho mau nhừ). ( Lời bình : Cái này chắc là muối diêm chứ không phải muối và tiêu.)


   Thịt ba ba kỵ trứng gà: Thịt ba ba chứa nhiều hoạt chất sinh học, trứng gà là đạm chất lượng cao, hai thứ ăn chung sẽ dẫn đến chất đạm biến chất; làm giảm giá trị dinh dưỡng, thai phụ và sản phụ không nên ăn. 


   Thịt bò kỵ hạt dẻ:  Thịt bò chứa nhiều đạm, hạt dẻ chứa nhiều vitamin C làm cho đạm bị biến chất, dẫn đến làm giảm giá trị dinh dưỡng.


    Cà rốt kỵ củ cải:  Cà rốt chứa nhiều enzym phân giải vitamin C, củ cải giàu vitamin C, hai thứ này ăn chung sẽ phá hủy các thành phần dinh dưỡng. 



   Củ cải kỵ nấm mèo đen: Củ cải chứa nhiều engym, nấm mèo đen chứa nhiều hoạt chất sinh học, hai thứ ăn chung có thể phát sinh phản ứng hóa học phức tạp, dẫn đến phát sinh viêm da.



   Rượu kỵ thịt bò:  Thịt bò có tác dụng bồi bổ, rượu cũng là chất cay nóng, hai thứ ăn chung dễ dẫn đến các chứng như táo bón; viêm khóe miệng; mắt đỏ; ù tai

Nguồn : thaythuoccuaban.com

Flash ...

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

Thơ...Hoài niệm !


Trời buông sợi nắng hanh vàng
Màu hoa phượng đỏ chói chang mùa hè.
Sân trường văng vẳng tiếng ve,
Ngắm tà áo trắng tìm về tuổi mơ .

Ngày xưa hoa phượng ngây thơ,
Xinh tươi với bím tóc hờ ngang vai .
Nón nghiêng vóc hạt hình hài
Qua phố nhỏ vướng hồn ai từng chiều .

Tuổi mơ có một lời yêu .
Còn đang dấu kín những điều tương tư .
Tình đầu e ấp trang thư
Nấp sâu trong cặp chần chừ…chưa trao .

Phượng vẫn đỏ như ngày nào .
Nhớ nhau ve hát nao nao lòng người .
Chiều nay nhặt cánh hoa rơi
Đỏ thêm sắc thắm một thời vấn vương .


Hoa !

Viết tầm phào !

Thơ ...

NẮNG THÁNG NĂM .




Nơi em về miền miên viễn xa xăm …
Hoa mùa này có còn vàng khắp lối ,
Những giọt nắng theo chân em bước vội ?
Bỏ lại bên đồi nỗi nhớ mênh mông !

Em đi rồi mang theo mơ và mộng
Hoa lá rũ buồn bất động tương tư .
Nắng tháng năm về, hanh hao ngỏ vắng
Chuyện tình mình như gió thoảng bay xa .

Nơi em về có buồn, vui, xứ lạ .
Phất phới cánh hồng nâng bước vu quy .
Bướm cũ vườn xưa giờ thành ký ức
Anh với hoa vàng trong nắng liêu xiêu .

Gửi nhớ thương bay theo những cánh diều .
Bao mộng tưởng, thành hư hao chới với
Em vô tình từng mùa qua lặng lẽ …
Anh trôi bồng bềnh trong nắng tháng năm .



Những kiêng kỵ khi ăn thịt gà !

( Sưu tầm )
















Từ lâu thịt gà là món ăn thường nhật và khoái khẩu của người dân . Thế nhưng, để dùng theo góc độ khoa học và quan điểm của Đông y thì không phải ai cũng biết . Nhiều khi chỉ sơ ý phối hợp các thực phẩm, gia vị không đúng thì ngoài làm mất giá trị dinh dưỡng có thể gây hậu quả đáng tiếc .
Sau đây xin giới thiệu một số thực phẩm gia vị không nên phối hợp với thịt gà để các bạn cùng tham khảo .
Kiêng tỏi, rau cải và hành sống: Theo Đông y thịt gà vốn cam (ngọt) ôn (ấm) mà tỏi thì đại nhiệt, rau cải và hành sống lại cam hàn nên khi phối hợp với nhau cơ thể sẽ sinh nhiệt hay hàn nhiệt giao tranh mà sinh ra bệnh lỵ và gây tổn thương khí huyết .
Khi ăn phải mà phát sinh chứng bệnh nấu nước lá dâu uống sẽ khỏi .
Kiêng muối vừng và kinh giới: Thịt gà thuộc phong mộc về tạng can. Còn vừng vị ngọt có tác dụng dưỡng can, dưỡng huyết khu phong, kinh giới vị cay tính ấm phá kết khí (ngăn không cho phong khí tụ) hạ ứ huyết .
Do vậy, khi kết hợp cùng nhau tất sẽ ảnh hưởng đến can phong sinh chứng chóng mặt, ù tai hoặc run rẩy cả người và ngứa ngáy đầu não. Khi này nấu nước cam thảo sống uống sẽ khỏi .
Kiêng ăn thịt chó và gan chó: Thịt chó và gan chó tính đại nhiệt khi kết hợp với thịt gà dễ "úng khí" sinh chứng kiết lỵ. Khi này dùng nước cam thảo uống sẽ khỏi .
Kiêng ăn với cơm nếp: Theo danh y An Nhân, cơm nếp cũng vị ngọt tính ấm nên hai thứ này kết hợp với nhau dễ sinh ra chứng bạch thốn trùng (dân gian gọi là sán dây, sán sơ mít). Do vậy, ta cũng không nên ăn hai thứ này nhiều một lúc .
Nếu không may mắc chứng bạch thốn trùng lấy một nắm cơm nếp đốt cháy cho ăn sẽ trừ được .
Không ăn với cá chép:] Thịt gà cam ôn, cá chép cam hàn, nếu ăn lẫn sẽ sinh chứng mụn nhọt hoặc phát chứng trường ung . Nên nấu nước đỗ đen uống sẽ khỏi .
Không ăn với tôm: Tôm và gà đều cam ôn cả hai tính dễ động phong. Ăn cùng sinh ra chứng ngứa ngáy khắp người, để giải nấu nước kinh giới uống .
Không ăn với mận: Mận tính ôn sáp, nếu ăn với thịt gà sẽ sinh chứng hoắc loạn (thổ tả) ngược tật (sốt nóng sốt rét). Khi này nấu nước sơn tra uống sẽ khỏi .

EVA.VN

 


Quê tôi ruộng ít, người đông .
Dăm năm trời khiến bão giông tơi bời .
Chiều Thu mẹ trẻ à ơi …
Trai tơ bấm ruột rối bời lặng nghe !

Heo may về, cong ngọn tre,
Cát bay mù bụi trưa hè gió Nam,
Sương thu vương vấn khói lam,
Gió Đông nhuộm sạm người làm đồng sâu .

Sông sâu vắng bóng nhịp cầu
Đò giang cách trở đành sầu nhớ mong
Thương em bên ấy má hồng
Muốn thăm em, phải sang sông lụy đò !

Đêm trăng đưa vọng câu hò
Đáp lời hò hẹn đẹp cho chuyện tình .
Trăng soi bóng nước lung linh ,
Vẽ thêm hai bóng chúng mình cong cong .

Đường quê xanh mát lượn vòng,
Tuổi thơ bắt bướm, thảy vòng giữa trưa .
Mái trường nuôi kỷ niệm xưa ,
Bên nhau từ thuở mình chưa biết gì,

Đến khi phượng nở chia ly
Hình như chưa dám nói gì với nhau .
Thời gian cửa sổ vó câu ,
Tuổi thơ giã biệt , tình đầu vướng mang .

Bao năm cách biệt xa làng ,
Nhớ quê dằn vặt tâm can rối bời …
Giờ đây chuyển hóa thành lời
Gởi về quê cũ cho vơi nỗi niềm !

 
 

Thơ...


Làng tôi


Làng tôi, làng Thế Chí Đông .
Tựa lưng cồn cát ngắm đồng lúa xanh .
Lũy tre ôm những mái tranh
Hằng ngày soi bóng xuống dòng Tam giang .
Có đường Trưa (*)chạy dọc làng
Em khua tiếng guốc, lúc tan học về .
Hòa theo tiếng hát chú ve
Phượng tô đỏ thắm hè về buồn không ?

Bến đò tô đẹp giòng sông ,
Là nơi in đậm nỗi lòng người đi .
Những chiều ra đón đò xuôi ,
Trăng non về sớm cùng tôi đón nàng .
Bên em trên cánh đồng vàng
Em cười gửi tiếng oang vàng vào trăng ,
Gửi vào gió, lúa lăn tăn ,
Gửi vào khói, ôm lều tranh trong chiều .
Trăng soi hai bóng tôi xiêu
Em - Tôi hòa nhịp trong nhiều mùa xuân .

Tôi xa quê đã bao lần .
Ngày tôi đi, em tần ngần trông theo .
Bao lâu cách núi cách đèo
Ngày tôi trở lại vắng teo con đò .
Buồn thương tôi ngắm bến đò
Lẻ loi hui hắt cánh cò mồ côi .
Giống như chỉ một mình tôi ,
Nhớ cô thôn nữ đã thôi trở về .
Chiều Tam Giang lặng tứ bề,
Bâng khuâng tôi hỏi : Em về nơi đâu ?

(*)Tên con đường làng .


Thơ...


Chiều Đông
-
Ta đến thăm em một chiều đông
Mưa rơi từng hạt hạt xanh trong
Đàn ai thánh thót nâng câu hát
Xua tan lạnh giá, ấm cỏi lòng .
***
Người ta thường nói đông buồn lắm !
Giăng mắc mây đen kín bầu trời .
Nhưng ta lại thấy hồn bay bỗng ,
Hay có em rồi một chiều đông !
***
Rồi một ngày cũng mùa đông ,
Có cả trầu cau với rượu hồng .
Trong nhà vui lẫn sang hàng xóm .
Em đã bên ta gọi là Chồng .
***
Đông này , đông nữa …mấy chục đông ,
Tình nghĩa hai ta vẫn mặn nồng .
Vui vầy , hòa thuận, con hai đứa ,
Tay nắm tay cùng vượt bão giông …

Ảnh du lịch Hòn Mun Nhatrang 2012 .


Ảnh mùa thu ...

Image du Blog chezmanima.centerblog.net
Upload



Thơ...

Cô đơn













Em ngồi đây nghe vỗ về tiếng sóng.
Nhớ chiều nao
hai đứa hẹn hò nhau !
Tay trong tay
thắt chặt mối tình đầu …
Chầm chậm bước
lâng lâng niềm hạnh phúc .
Anh chợt đến…
rồi đi và mang theo lời hẹn ,
Cả ngây thơ, cả trong sáng tình đầu .
Từng đôi sóng
rủ nhau tìm vào bãi cát…
Chỉ mình em
nghe lòng trống lạnh mênh mang .















Anh ở đâu,
cánh chim trời có mỏi ?
Có hay chăng :
em với vạn nổi sầu ?
Để mổi chiều
một mình em với biển .
Niềm cô đơn
đang gặm trái tim mòn !
Giòng cô đơn
lăn dài trôi má phấn .
Mờ hồng son
nghe mặn chát môi phai .
Chảy vào tim
cho nỗi nhớ thêm dài .



Thơ ngắn...

Thơ ...

Nhớ...

Từ ngày cất bước xa quê
Miên man niềm nhớ , hướng về cố hương.
Nhớ tuổi thơ với mái trường,
Có cô bạn nhỏ thương thương thuở nào !
Nhà em cách một bờ ao ,
Ngày ngày chạm mặt nhưng sao xa mù.
Da diết nhớ, gió mùa Thu
Về tuốt lá cây mù u đầu hè.
Nhớ ai con mắt cay xè,
Nhớ câu hò, vướng ngọn tre dùng dằng.
Chi, mô, câu nói rứa răng
Dạ thưa,ngọt lịm đã thành thân quen
Tình quê tối lữa tắt đèn,
Nhớ em hiền dịu tóc đen da mồi…
Mắt em lồng nhốt hồn tôi,
Xa rồi vẫn nhớ vành môi ngọt ngào.
Bao lời ong bướm gởi trao,
Cái thời vụng dại nôn nao vỗ về,
Em – Quê trong mỗi cơn mê,
Bâng khuâng cánh nhạn bay về chiều sương.
Tam Giang còn đó tên trường ,
Mà em rong ruỗi tận phương trời nào ?
Photobucket

Một số hình ảnh Hội khóa 07/8/2011


Vị quê !


Một chiều Đạt Lý em qua,
Vẵng đưa giọng Huế ,quê xa hiện về .
Hồn dâng thấm mát vị quê .
vị quê dẫn lối tìm về vườn xưa,
vườn xưa lướt thướt chiều mưa,
Lâm râm vài hạt đong đưa trong lòng .
Đợi anh mềm cả hạt trong, 
Mong anh nặng cả nỗi lòng lạnh tanh !
Mà sao anh nỡ lại đành ? 
Quên em gái nhỏ, phong phanh ngóng chờ ?
Mang về nỗi nhớ bâng quơ ,
Tình đầu thấm thía bến bờ... nhiêu khê !
Bây giờ em đã xa quê ,
Anh còn mù mịt sơn khê nhạt nhòa .
Mưa nơi này , nhớ người xa .
Nhớ ai hờ hững, đi qua phận mình,
Nhớ bụi chuối, đứng lặng thinh .
Lắng nghe câu chuyện tâm tình đôi ta .
Bây giờ, đôi ngã chia xa,
Gói bao ký ức gởi vào ngày xưa !
Gói luôn kỷ niệm chiều mưa ,
Gửi vào dĩ vãng, ngày chưa có chồng .
Lở mang thân phận má hồng,
Nhân duyên bèo bọt đèo bồng được chăng ???
Để đêm rằm, lại nhớ Trăng ,
Với sân đình vắng dung dăng hẹn hò !
Nhớ lời tâm sự nhỏ to,
thêm vị ngọt, nụ hôn trao đầu đời !
Nhớ Quê, nhớ Huế, Anh ơi !
Vị quê mằn mặn, nghe vời vợi xa !!!

THỔ NGỮ HUẾ . Sưu tầm .

Tiếng Huế không phải chỉ đơn giản tê mô răng rứa như thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trong thơ, nhạc và văn xuôi như những nét chấm phá rất dễ thương để nói về người và xứ Huế; mà nhức đầu, phức tạp, nhiêu khê, đa dạng và phong phú hơn nhiều . Tùy vào từng địa phương của Huế, cách phát âm có chỗ nặng nơi nhẹ; lúc thanh tao khi khó hiểu .<br>Xin được đơn cử một câu rất Huế, một tâm sự kín đáo giữa hai o đang tuổi lấy chồng: :“Tau noái với mi ri nì, en còn ở dôn, rứa mà bữa tê tề, en chộ tau phơi ló ngoài cươi, en kiêu tau vô, bồn tau lên chờn, cái ba . . . en đẩn . Mi quai chướng khôn ?” Sở dĩ tâm sự kín đáo vì đây là chuyện riêng của hai người, nói bằng thổ ngữ, nhưng ý nghĩa thì như vầy: “Tao nói với mày như vầy, ảnh còn ở rể, vậy mà hôm kia kìa, tao đang phơi lúa ngoài sân, ảnh kêu tao vào, bồng tao lên giường, rồi ảnh . . . Mày coi có kỳ không ?” . Chữ đẩn, ngoài ý nghĩa một trong bốn cái nhất của đời người trên còn có nghĩa như ăn: “Đẩn cho bưa rồi đi nghể” . Ăn cho no rồi đi ngắm gái . Đẩn cũng có nghĩa là đánh đòn: “Đẩn cho hắn một chặp!” (Đục cho hắn một hồi!) . Chữ đẩn còn được phong dao Huế ghi lại: Được mùa thì chê cơm hẩm
Mất mùa thì đẩn cơm thiu
Xin được thêm một câu ngăn ngắn gần như rặt thổ ngữ của Huế mà, nếu không có . . . thông dịch viên gốc Huế hoặc Huế rặt, e rằng khó mà . . đã thông cho được:“Thưa cụ mự, bọ tui vô rú rút mây về đươn trẹt, bọ tui chộ con cọt, rứa mà nỏ biết ra răng, con cọt lủi, lủi năng lắm, bọ tui mờng rứa thê ! Chừ mạ tui cúng con gà, cụ mự qua chút chò bui .”(Thưa cậu mợ, bố con vào rừng rút mây về đan rá (hoặc nia), bố con thấy con cọp, vậy mà chẳng biết sao; con cọp chạy trốn, chạy lẹ lắm; bố con mừng quá . Giờ mẹ con đang cúng con gà, cậu mợ qua chút xíu cho vui) Khó hiểu chưa ? ! Thổ ngữ ở Huế thì nhiều lắm và cũng lạ lắm, và vì tiêu đề của bài này là lan man về những thổ ngữ đó, nên xin được nhẩn nha tìm lại chút ít những gì đã mất và ôn lại những gì đang còn xài . Vì trang báo có hạn, không thể giải thích từng chữ một, nên trong bài này, xin được ghép thổ ngữ thành từng câu, từng nhóm thổ ngữ, vừa đỡ nhàm chán lại ra câu ra kéo, có đầu có đuôi hơn: “Đồ cái mặt trỏm lơ mà đòi rượn đực!” (Thứ mặt mày hốc hác mà đòi hóng trai) Độc chưa ? O mô mà lỡ mang cái nhãn không cầu chứng tại tòa này chắc phải ở giá hoặc phải chọn kiếp . . . tha hương may ra mới có được tấm chồng . Chữ rượn gần đồng nghĩa với câu con ngựa Thượng Tứ, câu này cũng độc không kém . Thượng Tứ là tên gọi của cửa Đông Nam, bên trong cửa này có Viện Thượng Kỵ gồm hai vệ Khinh kỵ vệ và Phi kỵ vệ chuyên nuôi dạy ngựa cho triều đình Huế . Vì thế gọi ngựa Thượng Tứ có nghĩa bóng bảy xa xôi rằng con đó nó ngựa lắm, nó lắm, nhưng thâm thuý hơn nhiều 
“Mệ cứ thộn ló vô lu, còn lưa, tui này lại !” 
(Bà cứ dồn lúa vô khạp (cho đầy), còn dư ra, con mua lại) . Chữ lưa cũng còn có nghĩa là còn đó như trong hai câu trong bài ca dao Huế: Cây đa bến cộ (cũ) còn lưa (còn đó)
Con đò đã khác năm xưa tê rồi
Này lại (mua lại); tiếng này thường chỉ dùng nơi xóm giềng, thân cận; tương đương với chữ nhường lại, chia lại, mua lại . Chứ không dùng ở chợ búa hoặc nơi mua bán um sùm . Đập chắc lỗ đầu, vại máu!(Đánh nhau bể đầu, toé máu!)
Thương bọ mạ để mô ? Để côi trốt!Chắc chúng ta cũng thường hay hỏi lũ con lúc chúng vừa tập nói, vừa biết tỏ tình thương đối với cha mẹ, câu này có nghĩa: “Thương bố mẹ để đâu ? Để trên đầu!” Rồi đưa ngón tay chỉ chỉ, miệng cười cười, nghe hoài không biết chán
Tra trắn rứa mà còn ở lỗ! (Chững chạc, già đầu vậy mà còn cởi truồng) . Ở lỗ cũng xuất hiện trong câu phương ngôn “ăn lông ở lỗ” hoặc “con gái Nam Phổ, ở lỗ trèo cau!”
Lên côi độn mà coi (Lên trên đồi mà xem .) Chữ coi về sau này đã phổ biến đến nhiều địa phương khác . Mự đừng có làm đày! (Mợ đừng có lắm lời, thày lay) . Riêng chữ cụ mự thường là dùng cho cậu mợ . Người Huế ít dùng chữ cụ để chỉ người già vì đã có chữ ôn hay ông . Điển hình như cụ Phan Bội Châu với chuỗi ngày “an trí ” ở Huế, dân Huế đã có tên gọi ông già Bến Ngự, hoặc trong ca dao Huế, khi nói đến cụ Phan: Chiều chiều ông Ngự ra câu
Cái ve cái chén cái bầu sau lưng
Chộ chưa ? Nỏ chộ ! (Thấy chưa ? Không thấy !) Nỏ là lối phủ nhận gọn gàng pha chút giận hờn, chanh cốm như chả biết, chả ăn, chả thèm vào ! Hắn mô rồi ? Nỏ biết ! Chữ nỏ biết ở đây pha chút, chút xíu thôi sự phủi tay về cái chuyện hắn đang ở đâu ! Tục ngữ Huế: Có vỏ mà nỏ có ruột .
Khóc lảy đảy, không biết ốt dột !(Khóc ngon khóc lành, không biết xấu hổ!) .
En dòm tui, tui dị òm ! (Anh ấy nhìn tôi, tôi thẹn quá !) Chữ òm người Huế vẫn thường dùng để bổ túc cho cái phủ định của mình: Ngon không ? Dở òm !
O nớ răng mà không biết hổ ngươi !(Cô đó sao mà không biết mắc cỡ !) Hổ ngươi cũng là tên của cây trinh nữ, cây mắc cỡ . Cũng như xấu hổ, thẹn, mắc cỡ thì ốt dột, dị và hổ ngươi có nghĩa khác nhau tuy chút ít nhưng tinh tế, nhẹ nhàng .
Chiều hắn cho gắt, hắn được lờn !Chiều nó cho lắm vào, nó làm tới Mời ôn mệ thời cơm: Mời ông bà dùng cơm .
Mệ tra rồi mệ chướng: Bà ấy già nên sinh tật . Chữ chướng, người Huế cũng thường dùng để chỉ mấy đấng nhóc tì khóc nhè, bướng bỉnh hoặc các vị có lối nói cách hành xử ngang như cua .
Ăn bụ cua cho hết đái mế: Ăn vú cua cho hết đái dầm . Chữ bụ cũng dành cho người và các loài có vú khác . Bụ mạ là vú mẹ, bọp bụ là bóp vú .
Bữa ni răng tau buồn chi lạ, buồn dễ sợ luôn ! (Sao hôm nay tao buồn quá, buồn quá trời luôn !) . Dễ sợ, với người Huế không đơn thuần ở nghĩa thấy mà ghê ! hoặc khủng khiếp quá !, mà còn có nghĩa, thí dụ: Con nớ đẹp dễ sợ ! Con bé đó đẹp quá trời ! 
 Răng mà cú tráu rứa tê ?: Sao mà cộc cằn quá vậy ? Chữ cú tráu nếu phát âm đúng với giọng Huế thì nghe nặng hơn chữ cộc cằn nhiều, có lẽ phải gom thêm mấy chữ như thô lỗ, vũ phu thì mới lột tả được hết nghĩa .
Huế nói trại :
Nói trại là nói sai giọng, không đúng âm theo giọng viết, nói trại đôi khi cũng dùng trong trường hợp “nói khác đi, nói cách khác” . Cách nói bị biến âm này rất phổ thông ở Huế, nhất là dân cư vùng biển . Nói trại làm cho âm thanh nặng hơn, khó hiểu hơn .
Con tâu tắng ăn ngoài bụi te  tức là con trâu trắng ăn ngoài bụi tre . Tời tong tẻo, nước tong veo:  Trời trong trẻo, nước trong veo .
Hầu hết những từ bắt đầu bằng “nh” đều được người Huế nói trại thành “gi”: già (nhà)  Giớ già giớ vợ ở già: Nhớ nhà nhớ (luôn) vợ ở nhà!
Những từ bắt đầu bằng “s” thì nói trại ra thành “th”: Ăn thung mặc thướng: Ăn sung mặc sướng hoặc Thầy gòn là Sài gòn, hoặc nữa: Noái năng thòng phẳng:  nói cho sòng phẳng, rõ ràng . Lối phát âm của người Huế không xác định được âm cuối là “n” hay “ng”: Con thằng lằng chép miệng thở thang !: Con thằn lằn chép miệng thở than!
Những chữ có âm “o” thường nói trại ra “oa”: Xa voài voại, noái khôn tới, với khôn được, ngó khôn chộ: Xa vòi vọi, nói không tới, với không được, nhìn không thấy! Hoặc nữa: Đi coai boái, thầy boái noái đi coai cái voài voai  Đi coi bói, thầy bói nói đi coi cái vòi voi.
Những chữ có âm “ô”, người Huế thường nói trại thành âm “u”: Thúi trong thúi ra : Thối từ trong ra ngoài. Túi lửa tắt đèn: Tối lửa tắt đèn. 
Nậy rồi mà mũi rãi thò lò !: Lớn đầu mà mũi rãi lòng thòng ! Chữ thò lò cũng đã góp mặt trong ca dao Huế:
Học trò thò lò mũi xanh
Cầm cái bánh đúc chạy quanh nhà thầy !
Vô rú mà đốn săng: Vào rừng mà đẵn gỗ . Săng cũng đã góp mặt trong mấy câu hò giã gạo với lối đối đáp rất “văn hóa” của Huế:
Bên nữ:
Lẻ củi săng chẻ ra văng vỏ
Bỏ vô lửa đỏ than lại thành than
Trai nam nhân chàng mà đối đặng
Thiếp xin kết nghĩa tào khang trọn đời .
Nghĩa: Cây củi gỗ chẻ ra văng (Văn) vỏ (Võ), thảy vô lửa thì thành (Thành) than (Thang) . Cái kẹt là ý lại thâm hậu, cao xa hơn nhiều: Văn, Võ Thành, Thang là những vị vua thời Tam Đại, Tây Châu bên Tàu .
Bên Nam:
Trâu ăn giữa vạc ló lỗ
Đã ngụy chưa tề !
Nam nhân chàng đã đối đặng
Thiếp đã chịu theo chàng hay chưa ?
Nghĩa: Con trâu (Trâu) ăn giữa vạt lúa trổ (Lỗ), sao kỳ quá vậy ? Ý ư, cũng điển tích như ai: Trâu, Lỗ, Ngụy Tề là bốn nước thời Xuân thu Chiến Quốc cũng ở bên Tàu luôn . Còn hai người có “tào khang” với nhau được hay không là chuyện . . . của họ .
En trên rầm thượng bổ xuống, nằm ngay đơ cán cuốc, phải địu đi nhà thương !: Anh ấy té trên rầm thượng té xuống, nằm cứng như cán cuốc, phải bồng, cõng đi nhà thương ! Rầm thượng là gác lửng, hay kho chứa bên dưới mái nhà ? Ở Huế, rầm thượng không phải là chỗ ngủ nghỉ mà là nơi chứa những đồ gia dụng đáng giá nhưng phải cỡ nhỏ, vì không có lối lên . Muốn lên rầm thượng, phải bắc thang; thân phụ tôi đã dùng rầm thượng để cất giữ những đồ cổ vừa phải, không qúy lắm .
Còn nếu qúy nữa thì bỏ vào rương xe, một thứ tủ thấp đóng bằng gỗ thật dày, có nắp đậy, có luôn 4 bánh xe để đẩy vì khiêng không nổi, nặng quá mà ! Mặt bằng của rương xe là cái đi-văng, tối tối cứ trải chiếu nằm ngủ trên đó là khỏi lo trộm đạo .
Nước mắt chặm hoài không khô, răng khổ ri nì trời !: Nước mắt lau, thấm hoài không khô, sao khổ vậy nè trời ! Chữ chặm cũng đã lãng đãng trong mấy câu hò giã gạo, mà vì não nùng ai oán quá, nghe hò xong e phải . . bỏ chày luôn :
 Hai hàng nước mắt như mưa
Cái khăn lau không ráo
Cái áo chặm không khô
Công anh đổ xuống ao hồ
Quì thưa bẩm dạ thuở mô đến chừ !
Mặt mày chạu bạu, ai chịu cho thấu !: Mặt mày một . . đống, ai chịu cho nổi ! Chữ thấu cũng có nghĩa là tới: Kêu trời không thấu: Kêu không tới trời ; Vô thấu trong Thầy gòn: Vô tuốt trong Sài gòn .Mả cha cái thằng vô hậu : Tiên sư cái thằng đoảng .
Ăn trầu cơi thiếc: Ăn trầu (để) trong hộp, quả bằng thiếc . Cái cơi thiếc cũng đã đi vào tục ngữ Huế: Uống nước chè tàu, ăn trầu cơi thiếc .
“Mả cha mi” là tiếng chửi, lời nhiếc mắng rất thông dụng ở Huế, đồng nghĩa với “mồ cha mày” . Lối chửi này ít thông dụng ở những địa phương khác .
Đi xe hay đi chưn xuống rứa ?: Đi xe hay đi bộ xuống đây vậy ?
Túi thùi thui, có chộ chi mô ! Tối quá, không thấy gì hết!
Rạt gáo rồi mà còn làm le làm gió ! Cạn túi rồi mà còn làm chảnh, làm sang ! 
 Ăn đoại cơm hến, uống đoại nước chè:  Ăn tô cơm hến, uống bát nước chè (xanh) . Tục ngữ Huế: Ăn lưng đoại, làm đoại lưng (làm muốn gãy lưng !) .
Cơm hến, chẳng có chi cầu kỳ, nhưng nhiều mùi vị với lưng bát cơm nguội, rau sống, thân chuối non, rau mùi xắt nhuyễn, nước luộc hến chan vô, cho chút xíu ruốc, bỏ chút ít hến xào, thêm vài trái ớt, đúng với cái ít ỏi của Huế .
Bữa ni đi kéo ghế:  Hôm nay đi ăn nhà hàng . Người Huế, nhất là ở thôn quê, thường dọn cơm trên phản, trên tấm ngựa . Không dọn trên bàn nên khỏi có cái vụ kéo cái ghế mà ngồi vào bàn . Vì thế, mỗi khi được dịp đi ăn ở quán, ở nhà hàng thì gọi là đi kéo ghế . 
 Huế làm đày làm láo, Huế nói chữ :
 Vâng, người Huế, nhất là mấy o, mấy mệ thì ưa ăn nói văn hoa chữ nghĩa, ưa đa sự đa lự, ưa . . . làm đày làm láo, tức ưa xảnh xẹ, ưa nói lý nói sự, nói dông nói dài . Thêm vào đó, phải nói cho hay, khi trầm khi bổng, lúc nhặt lúc khoan thì “tụng” mới phê ! Cái phong cách noái lặp đi lặp lại của người Huế vừa như là một cách nhấn mạnh, vừa có vẻ dạy đời lại vừa mang nhiều ý nghĩa khác, xa xôi hơn, thâm thúy hơn nữa. Để mô tả cái sự lanh chanh lắm, xí xọn quá, lu bu lắm . Người Huế ít khi dùng chữ lắm hay chữ quá mà dùng điệp ngữ: Cái con nớ, lanh cha lanh chanh ! Mấy mụ o giọn (nhọn) mồm  tức mấy bà chị chồng mỏng mép của Huế vẫn đôi khi chê em dâu : Răng mà hắn vô phép vô tắc rứa hè !: Sao mà nó vô phép quá vậy! Về màu sắc, người Huế thường có lối nói điệp ngữ để nhấn mạnh: xanh lè lè, đỏ lòm lòm, đen thùi thui, vàng khè khè, tím giắt giắt (tím ngắt) .
  Bởi, cà rịch cà tang rứa mà đoài làm giôn !: Vậy đó, tà tà, lè phè vậy mà đòi làm rể ! Còn nữa, để than trách ông trời sao mưa lâu quá, mấy o ngồi chỏ hỏ trong nhà dòm ra, chép miệng than dài than ngắn: Mưa chi mưa mưa thúi đất thúi đai !
  Một bà mẹ tụng cô con gái, một bà chị cả mô-ran cô em thứ mà nghe cứ như là đang đọc một bài đồng giao với vần điệu, trầm bổng cũng là một trong những sinh hoạt dưới mái gia đình : Mi phải suy đi nghĩ lại cho kỹ ! Mi coi, là con gái con lứa, đừng có đụng chăng hay chớ, cũng đừng lật đa lật đật, cũng đừng có mặt sa mày sỉa . Bọ mạ thì quần ống cao ống thấp, tất ba tất bật để nuôi mình . Tau thấy mi rứa, tau cũng rầu thúi ruột thúi gan !
  Cái thông điệp cho thằng em trai thì: Năm tể năm năm tê, mi còn lẩm đa lẩm đẩm, mũi rãi thò lò, chừ mi nậy rồi, phải biết ăn biết noái, biết goái biết mở, vô khuôn vô phép . Chớ mai tê mốt nọ mi nên vai nên vế, nên vợ nên chồng, làm răng mi bông lông ba la hoài như cái đồ trôi sông lạc chợ cho được ? Mấy ôn, khi giáo huấn con cháu, vẫn thường trích dẫn ca dao, tục ngữ để đệm thêm cho ý tưởng của mình : Đó, mi thấy đó . Ai ơi chớ phụ đèn chai, thắp trong Cần Chánh rạng ngoài Ngọ Môn . Mi đoảng, mi vô hậu, được bèo quên rá, được cá quên nơm; thì mi lấy ai mà bầu bạn, lấy mô mà tri kỷ ! 
 ===============================================================
Xa Huế đã lâu lắm rồi, từ ngày vừa biết tập tành đi nghễ mấy o Đồng Khánh, vừa ngấp nga ngấp nghé muốn vào (nhưng sợ bị chưởi) nhấm nháp thử ly cà phê đen sánh của cà phê Phấn, nơi mà các anh hùng trong thiên hạ vẫn tấp nập ra vào; và cũng vừa biết để dành tiền để mua những tiểu thuyết của Tự Lực Văn Đoàn tại nhà sách Ưng Hạ . Phong cách Huế không ít thì nhiều cũng đã phôi pha, thổ ngữ Huế cũng không mấy khi có dịp để dùng lại cho đỡ giớ, cho khỏi quên; thành ra cũng xao lãng đi nhiều . Trong cái xao lãng bỗng có ý nghĩ muốn tìm lại, noái lại tiếng noái của thời cũ rích cũ rang nhưng đằm thắm đó . Cho nên chỉ xin được ghi lại đây những gì còn nhớ mài mại, để gọi là khơi lại chút âm thanh của những ngày xưa cũ .
 Phan Thịnh – (James Bon sưu tầm) *********************************************************************************
THƠ VUI TIẾNG HUẾ
*********************************************************************************

 Đi đâu thi` nói “đi mô”
“O nớ” ám chỉ “Cái Cô” chung trường
“Ốt dột” khi tui nói thương
Có nghĩa “mắc cỡ” má vương nụ hồng.
“Khôn” là đồng nghĩa với không
Chẳng muốn lấy chồng, “khôn muốn lấy dôn”
“Đoản hậu” là “Ác” en ni
Tui đã … im lặng cứ đi theo hoài
Nhà tui còn khoảng đường dài
Có chi noái nấy, ngày mai hết rồi
Trên cao thì nói “trên côi”
“Đi rượng” là lúc sóng đôi như chừ
“Phủ phê” là lúc thặng dư
Như là tình cảm “đã nư”, no đầy
“Như ri” có nghĩa như vầy
… Mô Tê Răng Rứa, em quây … mòng mòng

======>=====>=====>=====>======>======>======

“Ở nể” đồng nghĩa ở không
Trai hông lí dzợ., không chồng “ế dôn”
Ngu ngu thì nói “”khôn khun”
Dại dại mô tả “đù đù” mặt ra
Còn trẻ thì nói chưa “tra”
Tới tuổi già già khú đế là “ôn”
Có cô thiếu nữ lấy “dôn”
Lấy được ông chồng thăng chức “mụ o”
“Răng chừ” đồng nghĩa “”khi mô”
“Khi mô” có nghĩa khi nào đó thôi
“Khi mô” có cặp có đôi
“Răng chừ” hết cảnh tuổi đời bơ vơ
Đơn côi “cái trốt” dật dờ
Là ôm đầu bạc “”cà ngơ” một mình
Lặng yên thì nói “mần thinh”.
Để nghe len lén duyên tình giăng tơ.
“Mua lửa” thì thật phải lo
Vì là mua chịu ai cho “lửa” hoài
“Mắc lửa” là thiếu nợ dài
“Lửa” chi không thiếu, chẳng phai “lửa tình”
“Sáng mơi” là lúc bình minh
Của ngày kế tiếp, nong tình đem phơi
“Bữa tê” em hẹn lại chơi
Quên bẵng cái việc em mời bữa kia
“Bữa tề” mang lịch ra chia
“Bữa tể” là trước bữa kia hai ngày
“Bữa ni” là bữa hôm nay
Là lúc đương nói hàng hai đây nì
“Mần chi” ai hỏi làm chi
Em muốn làm gi`, “răng hoải mần chi?”
Thế này thì nói “ri nì”
“Rứa tề”, thế đó mần chi đây hè?
Cái cây thì noái cái “que”
Còn ở trước hè lại nói cái “cươi”
Cái “ôn” bản mặt tươi tươi
Ưa đi tán bậy là người “vô duyên”

=====>=======>=======>=====>======>======>=====

Lấy chồng răng gọi mụ o ?
Anh trai lấy vợ, mình thành mụ o
mụ o hiền hậu khỏi lo
mụ o nhiều chuyện là mụ o “dọn” mồm
Tối qua thi` noái “khi hôm”
Hoàng hôn: “Chạng vạng", nghe run quá trời
Sớm mơi mang “chủi xuốt cươi”
Sài Gòn nghe thấy thì cười bò lăn
Lỡ ưng rồi, biết mần răng !
Cái giọng trọ trẹ…..cũng muốn ăn chung một nồi
Con gái chưa noái đã cười
Bị người ta noái là người vô duyên.
Đọc thơ Cai, thấy đã ghiền
Huế ơi nhớ quá, muốn bay liền ra ngay…


….Sưu tầm ...
Tác giả: Cai Vĩnh

Du lịch Dalat 2012 .

Thơ MưaTháng Bảy ...

Mây về đâu mà chân trời đứng đợi ?
Để gió buồn, rong ruỗi khắp nơi !
Giòng sông kia vắng bóng hình thương nhớ ,
Nằm co mình ôm ngọn sóng li ti …



Mãi lang thang cuối trời phiêu lãng .
Chán phiêu bồng ,mây tạm dừng chân .
Về góc phố, mây đổi màu xám xịt ,
Nặng nỗi buồn, nên mây kéo trời nghiêng…

Từng hạt ướt rơi dầm xuống tóc ,
Là nước mắt của mây hay trời bật khóc ?
Làm mờ phai tiếng guốc mềm chân sáo…
Cuốn phăng đi bao hoài niệm trường xưa !

Mưa ướt nhem màu hồng của nắng,
Tuôn xối nỗi buồn cho phượng lìa cành,
Nhòe nhẹt ướt tiếng ve sầu của Hạ
Thấm hồn anh cuối phố buồn tênh!

Mưa tháng bảy, mưa rồi lại tạnh...
Tóc ướt , rồi tóc sẽ …lại khô !
Tuổi mười tám em qua …không trở lại,
Nên ngẫn ngơ buồn nhìn mây cuối trời xa




Du lịch Cambodia 2013 .

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

Thơ.



Viết tầm phào !!!

Gió
rũ nhau
núp sau hàng phi lao
tình tự…
Như chúng mình
thuở nào
hai đứa
còn bên nhau .
Những luống rau
xanh ngát
một màu ,
vẫn xanh hoài trong ký ức một thuở .
Ta về đây
có con chim trên cành tre
nhảy nhót ,
cất tiếng hót chào đón vô tư .
Khung cảnh cũ trời thu dịu mát ,
lại nhớ môi cười,
nón lá
che nghiêng .
Em đâu rồi
người con gái
áo tím
ngày xưa .
Lòng bối rối bởi cơn mưa bất chợt .
Mưa giăng đầy
từng đợt
từng đợt
mông lung …

Thơ

 photo Thogiaomua_zps25bf485a.jpg

Thơ ngắn .


Thơ ngắn .


Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013


Có những chiều một mình qua phố vắng,
Đìu hiu buồn con phố nhỏ thân quen.
Nắng cuối thu rớt nhẹ vàng cành lá,
Vàng cả lối về, vàng áo em qua !

Nắng chiều hỡi ! Đưa ta về chốn cũ...
Nơi có lối mòn và những vấn vương ,
Nhớ nhớ lắm, những buổi trưa,buổi sáng
Ai đứng chờ ai, sánh bước đến trường !

Có những lối mòn cát nóng hè trưa
Nung nóng chân trần tảo tần của mẹ :
Oằn nặng đôi vai cả gánh nhọc nhằn...
Khuya sớm thay chồng nuôi lớn đàn con !

Còn chăng ? Lối mòn dẫn vào xóm Rẫy,
Mang dấu chân em mỗi tối học đêm...
Ánh trăng nghiêng, soi đường hai chiếc bóng,
Em khẽ thẹn thùng khi vai chạm bờ vai .

Con đò nhỏ còn ngóng bước chân ai ?
Niềm nhớ thương chất đầy khoang nằm đợi ?
Hòa sóng nước còn tiếng hò man mác ?
Hay cô lái đò, giờ đã sang ngang ?

Đời là gió, ta chỉ là chiếc lá…
Theo giòng đời bay muôn hướng, ngàn phương .
Rồi cũng có lúc ,trời yên gió lặng
Rơi xuống lối mòn về lại với đất quê !

Ta vẫn thường lang thang trên lối mòn phố nhỏ,
Mặc cho ai lạnh như đông, vô tình như gió ...
Ta vẫn làm dấu đường, bằng lá thu vàng đỏ :
Để nhớ đường về mà tìm lại ... một bờ vai !

Thứ Hai, 11 tháng 11, 2013



THỜI HỌC TRÒ !
Cơn gió nam đầu hè mát rượi.
Lùa vào tóc tìm hương bưởi vấn vương,
Tung tà áo,vướng chân tôi ngượng nghịu...
lòng cảm ơn thầm cơn gió chiều nay !

Cho tôi cảm hết mùi hương trên tóc.
cùng sánh vai những chiều tan học.
Điều thầm kín, muốn nói mà chẳng được,
nên mong đường về,cứ... mãi dài thêm !

Nhớ ! Giọt nắng cuối ngày sau gáy,
Chảy xuống lưng ôm lấy vai gầy
Để đến đêm, bên bàn ngồi học,
tên ai bay kín giấy học trò .

HH.